Gói quà và viết thiệp: phần rẻ nhất mà được nhớ lâu nhất
Đây là phần rẻ nhất trong toàn bộ việc tặng quà, và cũng là phần ảnh hưởng tới cảm nhận nhiều nhất so với chi phí bỏ ra.
Một món vừa phải được gói chỉn chu thường được đánh giá cao hơn một món đắt hơn đưa trong túi nilon.
Hộp: vừa vặn là quan trọng nhất
Món lỏng lẻo trong hộp to là dấu hiệu rõ nhất của việc làm cho có. Ngược lại, món nhét chật cứng thì khó mở và dễ hỏng lúc lấy ra.
Vài điều thực tế:
- Hộp cứng hơn hẳn túi về cảm nhận, và cũng bảo vệ món tốt hơn khi vận chuyển.
- Chèn bên trong cho món không xê dịch — giấy, mút, hoặc vải.
- Hộp mở được dễ dàng — hộp phải cắt băng dính mới mở được thì mất đi khoảnh khắc mở quà.
Màu sắc: theo dịp, không theo sở thích mình
Trong nếp Việt, màu gói có ý nghĩa:
- Đỏ và vàng — dịp vui, Tết, khai trương, mừng.
- Trắng và đen — nên tránh cho dịp vui, vì gắn với tang lễ trong quan niệm phổ biến.
- Tông trung tính, kèm dây ruy băng — an toàn cho mọi dịp công sở.
Với quà công sở, tông trung tính chỉn chu thường phù hợp hơn màu quá rực — trừ dịp Tết, khi đỏ vàng là nếp chung.
Ba điều nên tránh khi gói
- Để lại giá tiền — nghe hiển nhiên nhưng đây là lỗi xảy ra thường xuyên. Kiểm cả mặt dưới hộp và bên trong.
- Túi của cửa hàng khác — đưa quà trong túi có logo một nơi khác trông như hàng chuyển tay.
- Gói quá cầu kỳ — nhiều lớp, nhiều nơ, khó mở. Người nhận phải vật lộn là điều ngược với ý định.
Thiệp: phần được giữ lại
Đây là điều em muốn nhấn: món quà rồi cũng dùng hết hoặc cất đi, nhưng tấm thiệp thì nhiều người giữ.
Và nó gần như không tốn gì.
Bốn dòng là đủ
Cấu trúc dùng được cho hầu hết thiệp công sở:
- Xưng hô và dịp — một dòng.
- Một điều cụ thể — nhắc một việc thật, không phải lời chung chung. Đây là dòng quan trọng nhất.
- Lời chúc — ngắn.
- Ký tên rõ — nhất là khi người nhận nhận nhiều quà cùng lúc.
Dòng thứ hai là thứ phân biệt một tấm thiệp được nhớ với một tấm thiệp đọc xong quên. "Cảm ơn anh chị đã hỗ trợ dự án hồi tháng trước" khác hẳn "chúc anh chị mọi điều tốt đẹp".
Viết tay hay in
Viết tay, gần như luôn — dù chữ không đẹp. Thiệp in sẵn đọc như thư gửi hàng loạt, và người nhận nhận ra ngay.
Nếu thiệp có sẵn lời chúc in, vẫn nên viết thêm một hai dòng của mình bên dưới.
Quà tập thể: thiệp có chữ ký mọi người
Với quà chung của cả phòng, tấm thiệp có chữ ký từng người thường là phần được giữ lâu nhất — hơn cả món quà.
Vài điều làm nó tốt hơn:
- Chừa đủ chỗ cho mọi người viết, không chỉ ký tên.
- Cho chuyền vòng sớm, đừng ép mọi người viết vội trong mười phút cuối.
- Khuyến khích viết một câu cụ thể thay vì chỉ ký — dù chỉ vài chữ.
Với quà gửi đi xa
Khi không trao trực tiếp thì thiệp càng quan trọng, vì đó là thứ duy nhất mang giọng của mình:
- Đặt thiệp ở trên cùng, thấy ngay khi mở.
- Ghi rõ tên và nơi làm việc — hộp giao hàng không nói được ai gửi.
- Nhắn trước một tin để người nhận biết sắp có quà tới.
Gói quà cho món dễ vỡ
Với vật phẩm bằng đá, sứ hoặc thủy tinh, phần gói còn kiêm việc bảo vệ:
- Chèn kín mọi phía để món không xê dịch khi lắc nhẹ — đây là phép thử đơn giản trước khi dán hộp.
- Bọc riêng phần nhô ra — sừng, đuôi, cánh là chỗ gãy đầu tiên.
- Ghi "dễ vỡ" nếu gửi đi, và ghi cả mặt trên.
- Với món nặng, hộp phải đủ cứng ở đáy — hộp bục đáy lúc trao là tình huống khó xử cho cả hai bên.
Một chi tiết nhỏ hay bị bỏ qua
Nếu món quà cần biết cách dùng hoặc có ý nghĩa riêng, kèm một mẩu giấy nhỏ giải thích — hai ba dòng là đủ.
Với vật phẩm phong thủy, điều này đặc biệt hữu ích: người nhận biết món đó mang ý nghĩa gì thì mới đặt đúng chỗ và mới quý nó. Đưa món trần rồi để họ tự đoán thì nhiều khi nó nằm trong hộp mãi.
Lưu ý viết cho nhẹ nhàng — nói ý nghĩa theo nếp, không kèm lời hứa về tài lộc hay sức khỏe. Điều này đã nói ở các bài khác và nó đúng nhất khi món đó là quà.